THỜI
CỦA THÁNH THẦN
Theo BBCVietnamese ngày 03/9/2008, cuốn tiểu thuyết “Thời
của thánh thần” của nhà văn Hoàng Minh
Tường viết về những đổ vỡ
của một ḍng họ suốt nửa thế kỷ
đă bị thu hồi sau khi ra mắt được vài
ngày.
Trước đó, “Thời của thánh thần” được
tờ báo mạng Vietimes (là một phụ trang của
Vietnamnet, trực thuộc Bộ Thông tin - Truyền thông)
khen ngợi là “tiếng nổ của văn xuôi”,
nhưng hiện nay, Vietimes xóa đi bài viết sau khi có
lệnh cấm lưu hành cuốn sách.
Lời cuối sách
Cuốn tiểu thuyết "Thời của Thánh
Thần" viết về một gia đ́nh làng quê châu
thổ sông Hồng, được tác giă nuôi dưỡng
trong âm hướng sử thi của Nước Việt
suốt nửa sau thế kỷ v́ thế, nhiều sự
kiện, nhiều nhân vật, có bóng dáng như ở đâu
đó như giống ai đó…
Thực ra, không gian và nhân vật đều là hư cấu
tiểu thuyết, tác giả không ám chỉ một ai,
một nơi nào trong đời thực. V́ thế, bạn
đọc hăy vui ḷng thể tất mọi điều…
Viết "Thời của Thánh Thần", tác
giả đă nhận được sự ủng hộ
của Hội Nhà văn Việt nam, sự chỉ giáo và
chia sẻ của các văn nghệ sỹ, các nhà khoa
học: Hoàng Yến, Nguyễn Xuân Khánh, Ma Văn Kháng, Bùi Đức Hợp, Nguyễn Quang Thân,
Đỗ Chu, Nguyễn Khắc Trường, Nguyễn
Quang Hà, Hiền Phương, Đức Hậu, Quang
Khải, Trịnh Thanh Sơn, Trần Hoài Dương, Tô Đức
Chiêu, Trần Nhương, Vũ Nho, Đoàn Chấn,
Nguyễn Việt Hưng, Lê Cao Đoàn, Nguyễn Vũ
Tiềm…
Xin gửi lời tri ân và biết ơn tới các bậc
cao niên, bạn bè, cũng như sự cảm thông và chia
sẻ của bạn đọc.
Chương 16
Đứa con lưu
lạc
(Trích
hồi kư "Kẻ tha hương")
Từ
đất Bắc, chúng tôi đáp máy bay xuống phi
trường Tân Sơn Nhất buổi trưa ngày… tháng…
năm 1954. Sau khi chia tay hai anh em Tạ Đôn và Tạ Thu
Uyên, chúng tôi được xe nhà binh chờ tới lăng Đức
ông gần chợ Bà Chiểu.
Trước
khi vào Nam, người đội mũ phớt, đeo kính
đen luôn rót vào tai tôi rằng, đồng bào di cư
sẽ được cấp một căn hộ và
đầy đủ tiện nghi sinh hoạt. Hoá ra đó là
những lời lừa phỉnh.
Lăng
Đức ông, nơi đón tiếp đồng bào Bắc
di cư, như một cái bị quá chật phải
chứa một lúc hàng ngh́n con người. Các gia đ́nh
chen chúc trải chiếu, hay bất kỳ thứ ǵ
để ngủ cả ở khu lăng mô, quanh hành lang
đền thờ và cứa nhà cầu trong cái nóng bức và
ngột ngạt hơi và đủ thứ xú uế
người.
Tôi
rụt rè hỏi người phụ trách trại, một
ông béo lùn, nói giọng Bắc lơ lớ.
-
Bác ơi, tối nay cháu ngủ đâu?
-
Cậu ngủ đâu tôi không cần biết - ông béo lùn x́
mũi - Tôi chỉ biết mỗi ngày tôi cấp cho cậu
mười đồng.
Tôi
đă sống hai tháng trời với mỗi ngày
mười đồng bạc ấy. Có nghĩa là mỗi
ngày tôi chỉ được ăn hai tô hú tiếu, mỗi
tô năm đồng. Sức trai đang lớn, cái dạ dày
tôi làm sao chịu nổi. Được bà con mách, tôi
rủ một đứa bạn chuyển tới một
trạm tạm cư khác ở đường Hàng Xanh. Nhà
thờ Thánh Mẫu nơi đây cũng chật ních
người Bắc di cư. Lang thang trong thành phố
cả tuần, tôi lạc tới nhà thờ Phú Hạnh.
Nước răi tôi chợt ứa ra khi thấy nhà bếp
của cha đổ đi những thức ăn thừa.
Bà nấu bếp như đi guốc vào bụng tôi. Bà
dồn đồ ăn vào một tô bự và báo: "Cháu là
học sinh di cư phải không? Cháu ăn đi,
đừng ngại".
Bát
cơm phiếu mẫu ấy, suốt đời tôi không
quên. Từ hôm ấy, tôi khám phá ra một chỗ ngủ lư
tưởng ở mái hiên trường xứ nhà thờ. Ban
ngày tôi đi nghe ngóng về tin tức học hành,
đến khuya tôi mới dam ṃ về mái hiên ngủ v́
sợ nhà xứ đuổi.
Anh
em Tạ Đôn đến t́m tôi. Thật t́nh tôi không
muốn gặp Thu Uyên trong t́nh cảnh bờ bụi này
một chút nào. Nàng có vẻ hợp với không khí Sài G̣n,
lộng lẫy như một cô đầm lai.
Thấy
tôi quá khốn khổ, Đôn giới thiệu tôi xuống
ở cùng mẹ con Nhu, bạn cùng học, dưới xóm Cù
Lao. Căn nhà sàn trong khu lao động. Muốn tới nhà
phải qua một cây cầu khỉ ngoằn ngoèo,
nước đen ng̣m như mực tàu, suốt ngày bốc
mùi hôi thối. Mẹ con Nhu dành cho tôi gian gác xép, đứng
dậy là cụng đầu mái tôn. Lúc nào cũng có cảm
giác tóc ḿnh khét cháy v́ chạm vào mái nhà. Mùa thu Sài G̣n dịu
mát hơn tôi tưởng rất nhiều. Tôi dần làm quen
với những phố sá sầm uất khi tạm biệt
căn nhà ổ chuột của mẹ con Nhu lên ở
tại Nhà hát Tây đầu đường Bôna. Thông tin này
tôi đọc được trên báo chí và biết Chính
phủ đă bắt đầu quan tâm tới học sinh di
cư mất liên lạc gia đ́nh.
Chiều
chiều tôi thả bộ dọc đường Catina,
từ nhà thờ Đức Bà đến bờ sông Sài G̣n,
say sưa ngắm nh́n những cao ốc nhiều tầng,
những cứa hàng, khách sạn sang trọng, những ḍng
xe hơi bóng lộn, những bóng đèn nhiều màu lấp
lánh dưới hàng me. Sài G̣n quả là viên ngọc Viễn
Đông, đẹp hơn trí tưởng tượng
của tôi nhiều.
Từ
Nhà hát Tây, chúng tôi lại được lệnh di
chuyền xuống trại học sinh di cư Phú Thọ
vừa mới xây trên băi rác cũ. Sau bao nhiêu ngày vất
vưởng th́ nơi đây với tôi là chốn thiên
đường. Cứ hai học sinh được ở
một lô sáu mét vuông trong một dăy nhà sàn dài lợp tôn, phân
tầng. Chúng tôi được nuôi ăn ở bếp
tập thể, trừ tiền ăn, mỗi tháng tôi
được lĩnh 90 đồng.
Có
bằng tú tài I từ Hà Nội, tôi vừa học phụ
đạo để chờ thi tú tài II vừa đi
dạy học tư gia. Chính Thu Uyên đă giới thiệu
tôi với một gia đ́nh người Bùi Chu di cư.
Lớp học chỉ có hai em, em gái lớp ba và em trai
lớp bốn. Em gái lớp ba tên Lê Thuỳ Miên. Số
phận trớ trêu, mười một năm sau cô học
tṛ lớp ba ấy đă trở thành người bạn
đời của tôi.
***
Cái
cơ duyên đă dẫn tôi đến với Miên
mười một năm sau, có lẽ bắt đầu
từ người cha của nàng. Ông Lê Huy Mật từng
là nhà thầu khoán lục lộ, tham gia xây dưng nhiều
tuyến đường phía bắc. Sau khi di cư vào Nam,
ông tiếp tục nghề cũ. Thấy tôi loay hoay
chọn trường Đại học sau khi đậu tú
tài II, ông gợi ư tôi thi vào trường Cao đẳng Công
chánh. Nhờ đăng kư học ban MPC (toán lư hoá) ở
Đại học xá Minh Mạng, tôi đă dễ dàng qua
kỳ thi lư thuyết. Gay go nhất với tôi là môn thi
thể dục. Từ bé đến giờ, tôi chưa
hề động tới dây leo. Và lo nhất là môn vác bao cát
nặng hai mươi kư lô chạy bộ một trăm
mét. Bao cát quá to so với vóc dáng ốm o, nặng chưa
đầy bốn nhăm kư, lại đói ăn lâu ngày, tôi
lo không vượt qua được kỳ sát hạch…
Vậy mà rồi ông thầy thể dục cũng chấm
cho tôi đỗ. Măi sau này tôi mới biết, thầy
chấm thi cho tôi lần ấy là người quen của
ông Kư Mật. Trước khi tôi dự thi, ông Kư Mật
đă gửi gắm tôi cho thầy. Sự cưu mang và hướng
nghiệp ban đầu này khiến tôi ghi nhớ suốt
đời và trở thành người thân thiết trong gia
đ́nh.
Với
học bổng trường Công chánh 800 đồng một
tháng, cuộc sống của tôi bắt đầu dễ
chịu. Tôi lao vào học với quyết tâm hết năm
học thứ ba sẽ đạt điểm trung b́nh trên
14/20 để được xét tuyển lên học kỹ
sư. Và rồi mong ước của tôi đă thành
tựu. Tôi được học kỹ sư, vừa đi
học vừa lănh lương cán sự 5.200 đồng
một tháng. Đó là những ngày tháng huy hoàng nhất.
Hằng ngày có người mang cơm tháng đến
tận pḥng. Quần áo lúc nào cũng là ủi tươm
tất. Dư tiền, tôi sắm một chiếc xe máy
hiệu Peugeot 103 đi học.
Những
ngày chuẩn bị lănh bằng kỹ sư công chánh, tôi có
niềm hạnh phúc mới. Một buổi chiều, khi tôi
kết thúc đợt đi thực tế ở Bà Rịa,
vừa đi xe đ̣ về tới bến xe Miền
Đông, th́ Thu Uyên ào đến. Nàng mặc bộ kư giả
màu thanh thiên, tóc cặp bồng, đẹp đến mê
hồn.
-
Anh lên đồn điền với em. Ngày mai sinh nhật
em mà anh không nhớ ư?
Tôi
tṛn mắt định bảo: "Sao anh không nhớ.
Nhưng phải hai tháng nữa cơ. Năm kia, anh và
Tạ Đôn cùng dự sinh nhật em ở nhà hàng Mỹ
Cảnh. Quên sao được!". Thu Uyên như đoán
được ư nghĩ của tôi, nàng đặt bàn tay lên
miệng tôi, bàn tay sực nức mùi nước hoa Pháp
thượng hảo.
-
Th́ cứ coi như sinh nhật. Em muốn chúng ḿnh có
một chuyến picnic nhớ đời.
Thu
Uyên gọi taxi. Bẩy giờ tối chúng tôi đă lạc
trong rừng cao su mịt mùng. Đồn điền
của ông chú ruột Uyên có một ngôi nhà sàn bằng
gỗ, dáng dấp biệt thự nằm giữa một
vườn cây sầu riêng và cam, bưởi. Ông chủ
đồn điền có dinh cơ ở Sài G̣n, thỉnh thoảng
mới về nghi cuối tuần.
Như
đă chuẩn bị sẵn, Uyên dẫn tôi vào căn
đại sảnh mà vợ chồng người gác
vườn đă dọn dẹp ngăn nắp, trên
chiếc bàn tṛn lớn phủ nhung màu huyết dụ có
một b́nh hoa lay ơn Đà Lạt trắng muốt, hai
chiếc ly cao chân và một chai Remy Martin c̣n trong hộp.
-
Tạ Đôn đâu? Chỉ có ḿnh anh với em thôi ư? -
Tôi nh́n Uyên, như không hiểu.
-
Anh Đôn có giấy nhập học trường sĩ quan
Đà Lạt. Ba em đang quyết tâm quân phiệt hoá toàn
gia đ́nh em rồi. Chỉ vài năm nữa anh Đôn
sẽ đeo lon cấp tướng. Nếu đúng như
lời anh em ông Diệm nói, th́ Đôn sẽ là kẻ tiên
phong Bắc tiến để tiêu diệt Chủ nghĩa
cộng sản.
-
Không nói chuyên chính trị… Anh cảm thấy h́nh như hôm
nay em có chuyện ǵ?
-
Chuyện của anh và em, hai kẻ phiêu bạt từ chân
trời phương bắc. Đêm nay anh có dám uống say
với em không?
Uyên
mở rượu, rót ra hai ly. Nàng nh́n tôi, mắt long lanh
một thứ ánh sáng kỳ lạ. Thứ ánh sáng như
muốn hút lấy tôi, như đau đớn khắc
khoải nếu bị tôi khước từ.
-
Vọng ơi hăy uống cạn với em ly này.
Không
đợi tôi có hưởng ứng hai không, nàng ngửa
cổ, uống hết ly rượu. Tôi nh́n thấy
một đường gân xanh mờ bỗng nổi
hằn trên cần cổ mảnh de và trắng nơn của
nàng, đường gân giần giật đầy kích
đông. Tôi như bị nàng thôi miên, cũng ngửa cổ
ực một hơi.
Uyên
lại rót tiếp, lần này th́ đầy tràn hai ly.
-
Thôi Uyên - Tôi níu tay nàng, định đỡ lấy ly
rượu.
-
Đừng cản em. Nếu không muốn uống nũa
th́ anh có thể về.
Uyên
lại ngửa cổ uống cạn ly. Rồi một ly
nữa, một ly nữa. Tôi giật lấy chai
rượu. Cũng là lúc Uyên quẳng chiếc ly xuống
sàn nhà, đổ gục vào ḷng tôi, khóc nức nở.
Chưa bao giờ tôi thấy thương Uyên như lúc này.
Tôi hít thật mạnh hương thơm từ tóc nàng,
từ người nàng toả ra. Tôi đỡ nàng xuống
đi văng. Đột ngột Uyên ṿng tay ôm chặt
lấy tôi, vít cổ tôi và áp môi nàng vào môi tôi. Ôi, nụ hôn
đầu đời. Có vị ngọt ngào của trái
đầu mùa, lại có vị mặn của nước
mắt. Người tôi run lên. Tôi hoảng hốt nh́n quanh,
như phản xạ của kẻ ăn trộm sợ
người khác bắt gặp. Nàng lại rướn
người lên, gh́ đầu tôi, vừa hôn vừa cầm
tay tôi đặt vào ngực nàng.
Như
bị điện giật, tôi sợ hăi rụt tay lại.
Quen nhau đă mấy năm nhưng chưa bao giờ tôi dám
cầm tay nàng, chưa bao giờ gần nàng như thế
này. Có lẽ v́ tôi quá tự ti, quá tôn thờ nàng. Tôi yêu nàng
v́ một t́nh yêu dè dặt của một kẻ nghèo khó
trước nàng công chúa kiêu kỳ. Nhiều lần tôi
tự ví ḿnh như chàng Trương Chi, c̣n nàng như con
quan thừa tướng chốn lầu tây. Cũng có
lẽ v́ tôi c̣n quá trẻ, c̣n đang dồn sức cho
chuyện học hành, lập nghiệp. Tôi dè sẻn ǵn
giữ t́nh cảm của ḿnh, và thầm nhủ rằng,
khi nào đỗ bằng kỹ sư, có nghề nghiệp,
công thành danh toại rồi, tôi sẽ ngỏ lời
cầu hôn nàng.
Nàng
là mối t́nh đầu, là kỷ niệm của Hà
Nội, của những năm tháng xa xăm trên đất
Bắc. Tôi ấp ủ, tôn thờ nàng như một
biểu tượng hơn là một thực thể
hiện hữu.
Sau
phút cuồng nhiệt, người nàng bỗng chùng
xuống. Nàng nói trong nghẹn ngào:
-
Vọng ơi em không muốn sống nữa.
-
Làm sao? Hăy nói cho anh biết đi. Em đang có tất cả
mà…
-
Chỉ có anh là kẻ vô cảm… Anh thật đáng
thương… Hăy mang em đi khỏi Sài G̣n. Đi thật
xa…
-
Hăy đợi anh lấy xong tấm bằng kỹ sư
công chánh. Anh sẽ đi nhận công tác ở một
nhiệm sở…
-
Lúc đó th́ em chẳng c̣n là của anh nữa rồi…
-
Là của ai? - Tôi thảng thốt như thoáng nhận ra
mối nguy cơ.
-
Ba em đang muốn gả em cho con trai ngài tỉnh
trưởng Bà Rịa.
-
Có phải cái anh chàng đeo lon thiếu uư mới tốt
nghiệp trường vơ bị Thủ Đức mà có
lần em đă giới thiệu với anh đó không?
-
Anh ta đấy. Hồi ấy em vô tư, thấy anh ta
cũng hay hay. Tưởng anh ta chỉ đến làm thân
thế thôi. Nào ngờ anh ta bày binh bố trận để
quyết chiếm đoạt em…
-
Vậy là em đă… - Ṿng tay tôi chợt rời khỏi nàng.
Tôi như cảm thất đất dưới chân ḿnh
sụp đổ. Nàng đă bị hắn chiếm
đoạt rồi ư? Bao giờ? Vậy mà tôi tôn thờ
nàng c̣n hơn cả Đức Mẹ đồng trinh…
Thu
Uyên như đọc thấy mối ngờ vực của
tôi, nàng ṿng tay ra sau lưng. Măi sau này tôi mới biết
đó là động tác nàng mở dây xu chiêng. Tôi cảm
thấy hơi thở nàng gấp gáp, cảm thấy
bầu vú thiếu nữ của nàng áp vào ngực ḿnh.
-
Anh đừng quá ngốc. Nho chẳng c̣n xanh như anh
tưởng nữa đâu…
Câu
nói xa xôi ấy, sau này tôi mới hiếu như một tín
hiệu mời gọi, nhưng lúc đó tôi lại hiểu
theo cách khác. Tôi ră rời hai tay, như không c̣n sức
để ôm nàng.
-
Ḱa anh… Anh không thương em ư? - Uyên như chồm lên
người tôi.
-
Đừng em… - Tôi đấy nàng ra - Chúng ḿnh hăy giữ
ḿnh cho đến khi nào chúng ḿnh là chồng vợ…
Nàng
bỗng sững lại. Đôi mắt đau đớn
nh́n tôi như một kẻ ở hành tinh xa lạ nào.
Rồi nàng bỗng bật khóc, nhổ vào mặt tôi và vùng
chạy ra ngoài trời đêm.
Tôi
biết từ giây phút ấy, tôi đă vĩnh viễn
mất nàng.
***
Sau
khi nhận bằng kỹ sư Công chánh loại ưu,
đầu năm 1959 tôi được bổ nhiệm làm
phó ty công chánh Mỹ Tho. Một năm sau, do làm tốt công
việc nới rộng quốc lộ 4, tổ chức thi
công công trường và việc xếp đặt biển
báo khoa học, tôi được cấp trên tín nhiệm
đề nghị đi làm trưởng ty công chánh B́nh Long.
Tiếp
quản một cơ ngơi nghèo nàn, tạm bợ, cư
xá nhân viên là những dăy nhà lụp xụp, tôi không an ḷng.
Vận động anh chị em trong ty cùng bỏ công
sức, huy động nhân viên chặt cây rừng, làm nhà
ngay hàng thẳng lối, nền tráng xi măng, mỗi nhà
đều có hố xí tự hoại, có bếp riêng, có
vườn rau, ao cá, các nhân viên như được
đổi đời, cuộc sống tràn trề sinh
lực. Để đời sống nhân viện
đỡ buồn tẻ nơi núi rừng héo lánh, tôi
vận động anh chị em xây dựng một câu
lạc bộ mang tên Lâm Viên.
Khách
bước vào công ty, thấy ngay một quán hàng sạch
đẹp trong đó có quầy bán thức ăn,
nước giải khát với giá rẻ bằng nửa giá
chơ, có nhiều cây trái do đồng bào tặng như
bưởi, chôm chôm, chuối, mít… được mời
khách miễn phí. Kế đó là bàn pingpong, pḥng đọc
sách báo. Sau quán, c̣n có một pḥng hớt tóc miễn phí dành
cho nhân viên và gia đ́nh. Con em trong cư xá đầu tóc luôn
gọn đẹp. Một cuộc sống văn hoá
thực sự làm mọi người yêu thương
gắn bó với nhau.
Những
năm tháng ở B́nh Long ngày ấy thật thanh b́nh. Nhà
trưởng ty là một ngôi biệt thự trên
sườn đồi nh́n xuống một thung lũng xanh
mướt tiêu và cà phê. Biết bao đêm tôi nằm
trằn trọc nhớ thầy u, anh em quê Bắc. Tôi
lấy từ trong đáy va ly tập thơ "Thời
của Thánh Thần" của anh Vỹ tôi ra ngắm
nghía, đù tôi đă thuộc làu làu. Đề nguôi nỗi
nhớ quê hương, tôi thường rủ gia đ́nh ông
Kư Mật, gia đ́nh Tạ Đôn, mẹ con Nhu và các
bạn bè lên choi. Ngày nghỉ, tôi có thể lái xe Jeep từ
An Lộc về Sài G̣n, dừng nghỉ tại quán nhậu
Chơn Thành hoặc Lai Uyên ăn tối. Trong khung cảnh
an b́nh, tôi càng không nguôi nhớ Thu Uyên. Giá đêm ấy tôi
hiểu tâm trạng nàng, tôi dám dũng cảm giành giật
lấy t́nh yêu th́ bây giờ tôi đâu phải ôm mối
hận… Người con gái ấy đă bước ra
khỏi đời tôi như cơn lốc xoáy. Đám
cưới của nàng với anh chàng thiếu uư tổ
chức ngay nửa tháng sau đó. Tôi ốm một tuần.
May mà rồi cũng gương dậy sau cuộc chôn
chặt mối t́nh đầu.
Chẳng
bao lâu chiến cuộc lan tràn. Quân giải phóng đă áp sát
thị xă An Lộc. Con đường 13 nối Sài G̣n
với Lộc Ninh trở thành con đường bất
an.
Cống
Tham Rớt trên Quốc lộ 13, nơi giáp ranh hai tỉnh
B́nh Phước và B́nh Long bị sập.
Cầu
đúc Cần Lê ba nhịp, dài 38 mét nối tỉnh lị
An Lộc với quận lị Lộc Ninh bị phá.
Lênh
cấp trên chỉ thị cho tôi bằng mọi giá phải
chữa cống Tham Rớt, bắc cầu Cần Lê
để ngăn chặn Việt cộng xâm nhập.
Tôi
cưỡi xe Jeep tới hiện trường. Cầu
Cần Lê găy theo h́nh chữ V đầu cầu vểnh lên
khỏi mặt đường một mét. Để tái
lập lưu thông cấp thời, chúng tôi kê chuồng heo
cao bẩy mét từ giữa ḷng suối và dùng con đội
để đưa sàn cầu về vị trí ban
đầu Sau đó, cầu Eiffel được ráp lên trên
sàn cầu bê tông.
Những
sáng kiến làm cầu, đường, sân bay của tôi
mỗi ngày thêm nhiều, thêm mới, được Bộ
giao thông Công chính đặc biệt chú ư.
Chỉ
nghiên cứu qua sách vở, chúng tôi đă hoàn tất một
phi trường L19 ở tỉnh lỵ An Lộc theo
đúng tiêu chuẩn kỹ thuật của Nha căn cứ
Hàng không.
Cầu
Nha Bích trên quốc lộ 14 bị phá sập nhịp
giữa. Nước sông sâu và chảy xiết không thể
làm giàn giáo theo phương pháp lắp ráp thông thường,
tôi quyết định ráp cầu Eiffel trên bờ và
đưa vào vị trí bằng cần cẩu trực
thăng. Lưu thông gián đoạn không quá ba ngày.
Càng
làm việc, tôi càng muốn làm chủ mọi công nghệ,
phương tiện, giải quyết mọi sự cố
dù khó khăn đến đâu, v́ thế tôi càng khát khao
học hỏi. Tôi ao ước được đi tu
nghiệp tại Mỹ, đất nước có nền
khoa học nhất thế giới. Tôi muốn xem tận
mắt phương pháp thi công đường trên nền
đất yếu, làm cầu bê tông dự ứng lực,
làm cầu cáp, cầu dây văng, đường ngấm.
Biết rằng đi Mỹ học tôi sẽ mất chức
trưởng ty mà nhiều người đang mong thế
chỗ, rồi c̣n biết bao bất trắc khắc khi
trở về, vậy mà đầu năm 1965 tôi vẫn
liều lĩnh nộp đơn xin đi tu nghiệp Hoa
Kỳ.
Sáu
tháng tu nghiệp trên đất Mỹ, tôi đă đến
các bang: Louisiana, New Orleans, Iowa, Indiana, Wisconsin và học
hỏi được bao điều về khoa học,
công nghệ. Chỉ riêng điều này ở Mỹ là tôi
không thích: ấy là thói kỳ thị chủng tộc.
Người da đen buộc phải sử dụng
cầu tiêu riêng; nhà hàng làm cửa riêng dành cho người da
màu và chó. Tôi bỗng nhớ đến cậu bạn Lê
Đoàn hồi c̣n ở Hà Nội. Đoàn khinh bỉ
nước mẹ Đại Pháp đă ḅn từ cục
phân bắc ở nước thuộc địa. Giữa
Pháp và Mỹ có sự giống nhau về bản chất
thực dân.
Trong
thời gian tu nghiệp ở Mỹ, tôi nhận liền
được mấy lá thư của Lê Thuỳ Miên. Cô
lẽ v́ những là thư của nàng đă thức
tỉnh t́nh quê hương xứ sở, h́nh ảnh mái nhà
Việt đầm ấm thân thương, khiến tôi
đă từ chối một vài hợp đồng nhận
làm việc với mức lương cao khước
từ sự quyền rũ của nước Mỹ
để trở về.
Những
lá thư của Miên đă khiến tôi nh́n cô học tṛ
nhỏ ngày xưa với ánh mắt khác hẳn. Đón tôi
ở phi trường, nàng lộng lẫy như một hoa
hậu. Bất giác tôi chạnh nhớ đến Thu Uyên.
Ngày từ Hà nội bước xuống phi trường
Tân Sơn Nhất, Uyên cũng trong sáng, tràn trề hạnh
phúc như Miên bây giờ.
-
Em lo đến thắt ḷng. Chi sợ anh bỏ em
để ở lại nước Mỹ… - Miên ào
đến bên tôi, nói trong hơi thở gấp. Và nàng
bỗng đột ngột dùng lại mặt đỏ
bừng và thấy ḿnh mắc cỡ.
Câu
nói ấy đă thổ lộ hết t́nh yêu của nàng
đối với tôi. Sau này, trong đêm tân hôn, Miên thú
nhận với tôi rằng, nàng yêu tôi ngay từ ngày tôi là
thầy giáo phụ đạo cô bé lớp ba. Rằng
suốt mười một năm qua, tôi là thần
tượng duy nhất mà nàng tôn thờ. Rằng nàng sẽ
không sống nổi, rất có thể nàng sẽ ra cầu
B́nh Lợi nhảy xuống sông Sài G̣n tự tử nếu
tôi ở lại nước My.
Tôi
ṿng tay ôm Miên và bó hoa trên tay nàng. Không ḱm được
hạnh phúc, tôi ghé sát, hôn nhẹ nơi gáy, phía sau tai nàng.
Thích thú như một cô bé, nàng nghẹo đầu rồi
đột ngột rướn người hôn rất nhanh
vào môi tôi.
Chúng
tôi tổ chức lễ cưới sau đó một tháng.
Năm
sau, Miên sinh cho tôi con gái đầu ḷng: Nguyễn Lê Kỳ
Vân. Và hai năm sau nữa là bé gái Nguyễn Lê Kỳ Vỹ.
***
Sau
khoá tu nghiệp từ Mỹ về nước, tôi gặp
khá nhiều rắc rối về động viên. Ông
đổng lư văn pḥng Bộ hỏi tôi:
-
Anh có muốn đi Ty không?
-
Dạ, có.
Ông
Đổng lư nh́n tôi gật gù, gơ gơ tay xuống bàn rất
lâu.
Đợi
măi, không thấy tôi có những hành động tiếp theo,
ông bên ghi tên tôi với chức vụ "nguyên
Trưởng Ty" và gửi danh sách sang Bộ Quốc
pḥng.
Nhờ
thế lực, sự vận động và chạy
chọt của bố vợ tôi, ông Kư Mật, giờ đă
là Dân biểu Lê Huy Mật, tôi được hoăn quân
dịch, sau đó được bổ nhiệm
Trưởng ty Công chánh Phước Tuy.
Như
có duyên nợ với B́nh Long, sau sáu năm lăn lộn
với những tuyến đường ác liệt
miền Đông: quốc lộ 15, tính lộ 23, 44 những
con đường thường xuyên bị Việt
Cộng băm nát, năm 1972 tôi lại trở về An
Lộc. Nơi đây không c̣n vẻ thanh b́nh, thơ mộng
như ngày đầu tôi nhậm chức trưởng ty
nữa. Sau trận Việt cộng đánh tiêu diệt
hơn hai ngh́n lính Mỹ của sư đoàn Anh cả
đỏ ở Bàu Bàng cuối năm 1965, Thủ Dầu
Một, B́nh Long, Phước Long trở thành vùng chiến
địa nóng bóng. Quốc lộ 13 khét tiếng là con
đường máu.
Không
dưới bốn lần tôi đă chết hụt trên
những cung đường Lai Uyên, Bàu Bàng, Chơn Thành, Tân
Khai. Có lần xe đang đi th́ ḿn nổ ngay trước
mặt. Có lần tôi lọt giữa trận địa
phục kích. Xe Jeep bị lật, bốc cháy, tài xế trúng
thương, c̣n tôi bị đất đá vùi kín.
Và
số phận thật trớ trêu, sau nhiều năm
biệt tăm tích, tôi gặp lại Trương Phiên, ông
Đồn trưởng bốt làng Động quê tôi, ngay
trên vùng đất tử thần. Tuần đầu
nhận chức Đại tá Tỉnh trưởng B́nh Long,
Trương Phiên liền gọi tôi lên tư dinh của ông.
Cái
nước Việt hoá cũng chỉ bé như ḷng bàn tay -
Trương Phiên mở đầu cuộc gặp gỡ -
Đọc hồ sơ, biết ông là con trai thứ ba
cụ Lư Phúc làng Động, tôi mừng lắm. Th́ ra chúng
ta là người cùng chiến hào. Ông có biết cụ Lư Phúc
thân phụ ông đă chết v́ tay cộng sán như thế
nào không? Trí phú địa hào, đào tận gốc, trốc
tận rễ. Trước khi rút khôi bốt làng
Động, tôi đă cảnh báo trước với
thầy ông và ông Chánh Hội Thiện điều này, và
khuyên họ hăy đi theo chúng tôi, nhưng họ không nghe.
Kết cục thật là bi thảm. Cuộc cải cách
ruộng đất là một cuộc tắm máu. Tôi
thương cụ Lư Phúc vô cùng…
Đă
từng nghe phong thanh thầy tôi bị chết v́
đấu tố trong cải cách ruộng đất
của Bắc Việt, nay nghe Trương Phiên nói, tôi càng
tin đó là sự thật. Thực t́nh tôi không có ấn
tượng và kỷ niệm ǵ về ông Đồn
trưởng Trương Phiên. Ngày ấy tôi thường
đi trọ học. Thảng hoặc về nhà, gặp
thầy tôi đánh tổ tôm với ông Đồn
trưởng, tôi cứ tự đặt câu hói: Tại sao
ông Đồn trưởng lại có khuôn mặt hao hao
giống Cục. Chỉ có điều thằng Cục em
tôi hiền lành, c̣n ông Đồn trưởng th́ có vẻ
ác và xảo quyệt. Hai mươi năm rồi, bộ
mặt Tây lai ấy tuy già đi nhiều nhưng vẫn
bất hảo như thế. Nghe nói, với thành tích
chống cộng điên cuồng, năm 1972 Trương
Phiên đă được phong chuẩn tướng,
nhưng do thua trận liểng xiểng ở Vùng chiến
thuật I, ông ta bị giáng chức và điều đi làm
Tỉnh trưởng B́nh Long.
-
Bộ Công chánh và Bộ Quốc pḥng đánh giá rất cao
năng lực và thành tích của ông - Trương Phiên
chuyển câu chuyện - V́ thế tôi rất vui khi có ông là
cộng sự. Công việc của ông là bầng mọi giá
phải đảm bào giao thông cho các cuộc hành binh t́m
diệt của Quân đội Quốc gia, phải luôn thông
suốt mạch máu Quốc lộ 13 và ngăn chặn
sự xâm nhập của Việt Cộng từ căn
cứ Lộc Ninh và phía nam Cao nguyên Trung phần…
-
Thưa ngài Tinh trưởng, tôi sẽ làm hết phận
sự.
-
Không chỉ phận sự mà phải thật trung thành và
mẫn cán với Chính phủ Quốc gia, ông Trưởng
ty ạ. Bọn Cộng sản đang cơn giăy chết.
Hiệp định Paris đang tạo thế cho chúng ta cô
lập và tiêu diệt hết bọn Việt cộng. Ông có
mường tượng tới ngày chúng ta Bắc tiến,
tôi và ông sẽ trở về làng Động của ông trong
hào quang chiến thắng không?
Những
lời huênh hoang của Trương Phiên chưa ráo mép, th́
mười ngày sau tỉnh lỵ An Lộc oằn ḿnh
dưới hoả lực và cuộc tấn công vũ băo
cửa quân Giải phóng.
Trước
ngày cuộc tồng tiến công vào tỉnh lỵ xảy
ra, tay chân của Đại tá Tinh trưởng
Trương Phiên đă bắt được sáu trinh sát
đặc công Việt Cộng. Trong số các chiến sĩ
giải phóng ấy, có một anh lính, vừa gặp, tôi
đă sửng sốt, tưởng như đó là em Cục
của tôi. Ấy là một đêm mưa. Những đêm
mưa bao giờ tôi cũng thấy cô đơn và bất
an. Chiến cuộc quá dữ dội, buộc tôi phải
để vợ con ở Sài G̣n. Mấy năm nay tại
nhiệm sở, chỉ có ḿnh tôi và vợ chồng chú Tám Báu
lái xe. Tám Báu có bố mẹ là người Bắc đi phu
đồn điền từ năm 1936, từ lâu tôi
biết vợ chồng chú có cảm t́nh với Việt
Cộng. Có đêm không ngủ, tôi thường thức Tám
trở dậy, kêu đi kiếm mồi nhậu cho
đỡ buồn.
Cơn
mưa kéo dài nửa tiếng đồng hồ, sấm
rền như đại bác và chớp loè như rạch nát
bầu trời. H́nh như trong tiếng sấm có cả
tiếng súng và tiếng lựu đạn rất gần
nghe như ở chỗ con suối cạn, khiến tôi
cảm thấy bất an. Trùm chiếc áo mưa, tôi bấm
đèn pin, đi xuống nhà Tám Báu.
-
Ủa, con tưởng anh Tâm nhà con lên chô ông Ty? - Vừa
thấy tôi, vợ Tám Báu đă hốt hoảng la lên -
Ảnh vừa lên trên thiệt mà.
Tôi
vừa định quay lên th́ có tiếng chó sủa,
tiếng lính bảo an la hét, tiếng đạn nổ chiu
chíu qua đầu, tiếng những bước chân
chạy rầm rập bên phía con suối cạn. Hai bóng
đen từ dưới vườn tiêu bỗng vụt vào
nhà. Tôi nhận ra chú Tám Báu đang kéo lê một người
bị thương.
-
Con xin ông… ông về đi. Nguy hiểm lắm… Xin ông
đừng nói ǵ nhé. Coi như ông hổng biết ǵ
chuyện anh Tám nhà con nhé… - Tôi bị người đàn bà
đẩy dúi dụi về nhà.
Vừa
cởi áo mưa, chưa kịp định thần th́
tụi lính bảo an đă kéo chật căn pḥng tôi ở.
Tên nào cũng ướt rượt, lấm lem, mặt
mũi hằm hằm.
-
Ông Ty có chứa chấp thằng Việt Cộng nào th́
đưa ra - Gă đeo mai thiếu uư sần sộ.
-
Việt Cộng nào dám vào nhiệm sở Ty Công chính? - Tôi nói
cứng.
-
Rơ ràng có hai thằng chạy vào hướng này - Gă thiếu
uư hất hàm ra hiệu cho lính lục soát khắp nhà.
Tôi
lắng tai về phía nhà Tám Báu, lo lắng.
Bỗng
có loạt súng nổ. Rồi tiếng vợ con Tám Báu la ré
lên. Tôi biết, Tám Báu và anh chiến sĩ giải phóng nguy
rồi.
Ngày
hôm sau, không khí tử thần bao trùm phố xá. Tiếng loa
nhà binh ra rả rêu rao về chiến tích vừa bắt và
tiêu diệt gọn tiểu đôi trinh sát Việt Cộng
xâm nhập tỉnh lỵ An Lộc. Tôi cố lắng tai,
tưởng như ḿnh nghe nhầm:
-
Đặc biệt, cùng với sáu cộng quân, c̣n có cả
tên Tám Báu, lái xe cho Trưởng ty Công chánh B́nh Long, một
điệp viên nguy hiểm của Việt Cộng nằm
vùng. Theo lênh ngài Đại tá Tỉnh trưởng, ngay chiều
nay, toà án binh tiền phương sẽ xứ bắn tên
Việt Cộng theo quân luật…
Để
nắn gân và chơi đ̣n cân năo, ngay buổi sáng, Tỉnh
trưởng Trương Phiên cho gọi tôi lên tư dinh.
- Tôi rất lấy làm tiếc về
trường hợp tên lái xe của ông - Mặt
Trương Phiên đằng đằng sát khí, đôi
mắt ánh xanh màu ṇng súng - Nó đă dắt Việt Cộng
vào thám thính các khu bố pḥng của ta. Rất may là nó không
khai một lời nào về ông Trưởng Ty. Đó
cũng là một niềm an ủi đối với tôi,
người đă từng quen biết thân phụ của
ông…
- Tôi cũng rất bất ngờ, thưa
ngài Tỉnh trưởng.
- Trong chiến tranh, mọi điều có
thể xảy ra - Giọng Trương Phiên bỗng
rờn rợn - Chiều nay, tôi muốn giao cho ông Ty một
nhiệm vụ.
- Nhiệm vụ ǵ, thưa ngài?
- Bây giờ c̣n bí mật - Trương Phiên
nhún vai, cái nhún vai rất Tây như được di
truyền từ tổ tiên lại - Ông Ty phải đi theo
tôi để tận mắt hiện trường và có
kế hoạch thực thi nhiệm vụ.
Chiếc xe Landcruise đưa Trương
Phiên và tôi đến một khu đất trống phía
cuối tỉnh lỵ. Đây là vạt đất
trồng cao su vừa chặt hạ. Mắt tôi hoa lên,
người tôi muốn ngất xỉu khi chợt nhận
ra giữa băi đất đỏ nâu như màu máu khô là
bẩy người bị chôn ngang thân, theo một hàng ngang,
chỉ nhô lên phần đầu và vai. Người ở
ngoài cùng có cái đầu muối tiêu là Tám Báu, c̣n lại là
sáu chiến sĩ giải phóng, người nào cũng
bị tra tấn làm cho khuôn mặt thâm tím biến dạng,
nhưng mắt ai cũng mở trừng trừng nh́n chúng
tôi đầy căm thù.
- Ông Ty có nhận ra thằng tài xế trung
thành của ông không? - Trương Phiên liếc nh́n tôi
tự đắc một cách đểu giả khi xe
dừng lại cách hàng người bị chôn chừng hai
chục mét - Không ngờ quân tôi đă tóm được tên
cáo già Việt Cộng nằm vùng, kẻ đă dẫn
bọn cộng quân thám thính các khu bố pḥng cửa ta. C̣n
cạnh thằng tài xế của ông là thằng lỏi
Việt Cộng mới từ Miền Bắc xâm nhập,
suưt được Tám Báu cứu thoát. Bị tử
thương nhưng nó cứng đầu và tỏ ra nguy
hiểm nhất bọn. Hớ hớ… Nó giấu quê quán,
nhưng nghe giọng, tôi biết thằng này quê làng
Động của ông đó. Nó bảo mẹ nó bị bom
Mỹ giết, nó phải trà thù. Nó căm thù cả tôi,
cả ông Ty… Vậy th́ nó phải chết một cách đau
đớn… Chiều nay ông sẽ có một nhiệm vụ
là phải điều hai chiếc xe ủi Kamasu của Ty
Công chính đến đây để ủi bẩy cái
đầu Cộng sản này cho chúng không c̣n có đất
nảy nở…
Trương Phiên vừa bước
vừa xoè hai bàn tay với những ngón to bè, như hai
chiếc xe ủi dàn hàng ngang tiến. Tôi nổi gai hết
người. Tôi như không c̣n nghe được tiếng
ǵ nữa khi ánh mắt tôi vừa chạm vào gương
mặt anh lính giải phóng bị chôn sát Tám Báu. Trời
ơi, tôi có nhầm không? Gương mặt trẻ măng
vừa hao hao như gương mặt Tỉnh
trưởng Trương Phiên, vừa giống như
gương mặt Nguyễn Kỳ Quặc, em tôi, ngày tôi xa
nó để vào Nam.
Trời đất bỗng nghiêng ngả,
rồi tối sầm. Tôi ngă đổ vật trên băi
đất, không biết ǵ nữa.
Chương
17
Những
mảnh đời
Cái buổi sáng bị ngất xỉu khi
nh́n thấy bẩy chiến sĩ quân giải phóng sắp
bị Thương Phiên hành h́nh, là một bước
ngoặt trong cuộc đời Nguyễn Kỳ Vọng.
Vừa tỉnh dậy sau khi
được sơ cấp cứu, Vọng đă nói
với người phụ tá:
- Hăy truyền đạt ư kiến tôi
với ngài Đại tá Tỉnh trưởng: Phải
dừng ngay tṛ hành quyết dă man thời trung cổ
lại. Ty Công chánh kiên quyết phản đối và sẽ
có tờ tŕnh gửi Chính phủ về hành động man
rợ này. Chúng ta sẽ tố cáo với toà án Quốc
tế.
Có lẽ v́ những động thái
quyết liệt của Trưởng ty Công chánh mà
Trương Phiên đă phải chùn tay. Ngay chiều ấy,
bẩy chiến sĩ giải phóng đă được
đào lên. Nghe nói chính tên ác ôn khát máu sau đó đă tự
tay hạ sát họ. Lại có người bảo cả
bẩy người đă được giải thoát, v́
ngay đêm ấy quân giải phóng đă ào ạt tràn vào tỉnh
lỵ An Lộc.
Nguyễn Kỳ Vọng về Sài G̣n
trị bệnh. Cũng lại nhờ sự can thiệp
của nhạc phụ - dân biểu Lê Huy Mật, Vọng
được chuyển về Trung ương, kết thúc
mười bốn năm lăn lộn ở những cung
đường máu lửa dưới cơ sở.
Cơ quan mới của Vọng là Tổng
cục Kiều lộ, thuộc Bộ giao thông Công chánh. Do
có nhiều thành tích công tác, giàu kinh nghiệm nghề
nghiệp, lại là tác giả của nhiều cuốn sách
kỹ thuật, như "Phương pháp kiểm kê
cầu đường", "Tính khả thi của
Dự án LT50", "Xử lư nền đất yếu
trong công nghệ cầu đường"…, Vọng
được tăng ngạch trật cao hẳn so
với các bạn đồng khoá: Kỹ sư Công chánh
đặc hạng, cộng với mười lăm huy
chương danh dự. Không chút đắn đo, ông
Đổng lư Văn pḥng đề cử kỹ sư
đặc hạng Nguyễn Kỳ Vọng làm Phụ tá
Giám đốc Nha kế hoạch kiêm Trưởng ban
phần vụ kế hoạch, Tổng Cục kiều
lộ. Nơi đây, Vọng sẽ có cái nh́n tổng quát
về toàn bộ ngành giao thông vận tải.
Vậy mà, chưa ở yên cương
vị mới được nửa năm, thời
cuộc đă thay đổi. Chính quyền Sài G̣n hoàn toàn
sụp đổ.
Đêm 30 tháng tư năm 1975, khi ba mẹ
con Miên hốt hoảng co rúm bên nhau quanh những va ly,
đồ đạc đă sắp, sẵn sàng di tản,
Nguyễn Kỳ Vọng đóng chặt cửa pḥng
tắm, dưới ngọn nến bập bùng như ma
trơi, lặng lẽ đốt từng giấy khen,
từng huy chương, bằng tưởng lệ,
rồi cả những cuốn sách và những tài liệu,
bản thảo… Mỗi lần ngọn lửa bùng lên, tim
Vọng thắt lại. Sự nghiệp gây dựng hơn
hai mươi năm nay đă tan như khói.
Mấy ngày sau Vọng ra tŕnh diện,
tiếp tục làm việc tại cơ quan cũ. Không có
tắm máu. Không có tra khảo cùm kẹp. Chỉ một không
khí ḍ xét nặng nề. Nha kế hoạch Tổng Cục
kiều lộ được đổi thành Pḥng kế
hoạch Cục Cầu đường thuộc Bộ Giao
thông. Ông Huỳnh Út, tuỳ phái cũ của Vọng,
trở thành xếp của Vọng về mặt tư
tưởng. Út vốn kính trọng Vọng về nghề
nghiệp và đức độ, nên đối xử với
anh phần nào vẫn giữ vẻ khiêm tốn, khoan hoà. Út
cắt cử Vọng làm những việc đơn
giản như nhận lănh và phân phối bó rau, miếng
thịt, những đồ tiếp tế thường
ngày.
- Hôm nay anh Vọng rút thăm
được miếng nạc hay miếng mỡ? - Đó
là những câu xă giao mà anh Út chứng tỏ sự quan tâm
đối với vị lănh đạo cũ.
- Dạ thưa thủ trưởng,
miếng mỡ ạ.
Được ba lạng mỡ, Vọng
mừng như vớ được vàng. Nó giúp vợ con Vọng
đỡ kêu ca cằn nhằn v́ sống quá kham khổ.
Một hôm Huỳnh Út đưa cho Vọng
tờ giấy triệu tập và nh́n anh với cái nh́n
của người sắp từ giă một tử tù.
- Có lệnh mời anh đi học tập
cải tạo tập trung. Tôi đă báo cáo với
thượng cấp rằng anh chỉ là một chuyên gia
kỹ thuật mà không hiểu sao họ vẫn đưa
anh vào danh sách.
Vọng hiểu, cải tạo tập
trung là dành cho nguỵ quyền, cấp trung ương
từ Chánh sự vụ trở lên, cấp địa
phương từ Trưởng ty trở lên. Nghe nói
diện tập trung này rồi sẽ điều hết ra
Bắc, nhẹ nhất cũng giam giữ cải tạo
vài ba năm.
Buổi sáng tiễn Vọng đi tŕnh
diện cải tạo tập trung, Miên và hai con Kỳ Vân,
Kỳ Vy khóc như Vọng sắp chết. Cùng đi
với Vọng đến trường Gia Long có Huỳnh
Út, cán bộ cơ quan tháp tùng. Út an ủi:
- Anh cứ yên tâm cải tạo thành
khẩn. Chị với hai cháu ở nhà đă có cơ quan
chúng tôi lo.
Ngồi trước bàn giấy ở pḥng
tŕnh diện là một ông có thân h́nh gầy rạc như que
củi, yết hầu lộ như mỏ diều hâu,
cặp mắt trắng dă to lạ thường.
- Anh cấp bậc ǵ?
- Dạ, thưa cán bộ, tôi là phụ tá giám
đốc.
Ông cán bộ gầy rạc nh́n Vọng
rồi khoát tay:
- Anh không ở diện học tập trung.
Tôi cho phép anh về học tập tại chỗ.
Vọng toá mồ hôi, tưởng như
vừa được tháo ṿng treo cổ.
- Chắc là ông cán bộ này là thuộc
cấp của anh cả Khôi nên ưu ái với ḿnh? Nhất
định là anh Khôi đă bảo lănh cho ḿnh - Vọng thoáng
nghĩ nhanh như vậy. Sau này, Vọng mới vỡ
lẽ ra rằng, ở ngoài Bắc, phụ tá tức là
thư kư, là người giúp việc cho Giám đốc, không
thuộc hàng lănh đạo. Ông cán bộ chưa biết
rằng trong Nam phụ tá tương đương
với Phó Giám đốc.
Trở lại cơ quan, Nguyễn Kỳ
Vọng nhanh chóng chiếm được ḷng tin của lănh
đạo, sự v́ nể của mọi người.
Phần v́ công tác chuyên môn quá chuyên nghiệp, thành thục,
phần v́ cả cơ quan đă biết Vọng là em trai
của đồng chí Chiến Thắng Lợi.
Vọng tham gia viết bài cho đặc san
Cầu Đường của Cục, đánh giá về
t́nh h́nh cầu đường miền Nam, về các
giải pháp kỹ thuật chuyên ngành. Đáng chú ư nhất
là bài nghiên cứu có tính học thuật "Ivanov hay
Aashto?" phân tích một cách khách quan những mặt
mạnh mặt yếu của cả hai quy tŕnh quy phạm.
Nhiều người dù bảo thủ đến đâu
cũng phải nhận ra rằng, nên theo phương pháp
Aashto, một phương pháp tiên tiến hiện
đại cả thế giới phương Tây đang áp
dụng. Bài chuyên luận này của Vọng, phải
chờ hơn hai mươi năm sau các chuyên gia cầu
đường Việt Nam mới thực sự thừa
nhận tính chất tiên phong của nó.
Có một câu chuyện vui, đậm tính bi
hài. Ấy là bản báo cáo tổng kết nhân dịp
Đại hội thi đua cuối năm của Cục.
Công việc này là của anh Khuất Sỹ Hào, chuyên viên báo
chí tuyên truyền. Thấy Vọng nắm vững t́nh h́nh
cầu đường miền Nam, anh Hào đùn đẩy
cho Vọng viết báo cáo tống kết. Bán báo cáo dầy
hai mươi lăm trang đánh máy, khổ giấy A4, trong
đó có nhiều đoạn trích nguyên văn lời phát
biểu của các vị lănh đạo Đảng và Nhà
nước, nhiều đoạn biến báo hạ chỉ
tiêu, hoặc "do hoàn cảnh khách quan, thiên tai băo lũ,
nhưng với quyết tâm nỗ lực vượt
bậc, chúng ta vẫn hoàn thành vượt mức kế
hoạch"…
Ông Cục trưởng đọc nguyên
văn, không chữa một dấu chấm, dấu
phẩy. Lâu lâu ông dừng lại nhấp ngụm
nước rồi tự vỗ tay trước. Cả
hội trường vỗ tay theo vang dội. Huỳnh Út
ngồi cạnh Vọng, ngáp dài liên tục rồi ngủ gật.
Tiếng vỗ tay làm anh giật nảy ḿnh, đứng
dậy giơ tay hô lớn "quyết tâm" làm cả
hội trường cười ồ.
Sau đại hội, cán bộ Cục kháo
nhau:
- Đồng chí nào thảo diễn văn
hay thế?
- Đồng chí "nguỵ"… -
Khuất Sỹ Hào đưa mắt về phía Vọng,
khiến ai nấy cùng trố mắt nh́n.
Sau "thành tích" viết báo cáo tổng
kết, thật quá bất ngờ, Nguyễn Kỳ Vọng
được Cục chỉ định ra Hà Nội
họp bàn kế hoạch.
***
Ngoài mẹ, người mà Vọng mong ngóng
được gặp mặt trong lần trở về quê
này là anh trai Nguyễn Kỳ Vỹ. Ngày 30 tháng tư,
Vọng quyết không di tản chính là v́ mẹ và anh Vỹ.
Vọng tin rằng nhà thơ Nguyễn Kỳ Vỹ
nhất định sẽ cùng đoàn quân giải phóng
tiến vào Sài G̣n. Không thể nào khác được, anh
Vỹ sẽ có mặt trong đoàn quân tiên phong.
Anh không thể sống kiếp đời
nô lệ
Nàng thơ ơi, đừng níu giữ
chiến bào
Trống đồng giục, gọi trai
Phù Đổng
Rũ bùn bay tới triệu v́ sao…
Nhờ những câu thơ của anh trai
ḿnh mà Vọng vẫn giữ được đạo lư
cốt cách sống cho tới bây giờ. Tập thơ
"Thời của Thánh Thần", suốt bao nhiêu
năm, dù ở đâu, trong hoàn cảnh nào, Vọng vẫn
giữ bên ḿnh như một báu vật. Kỳ lạ
thế, mỗi lần nghĩ đến Vỹ, Vọng
lại nhớ cái hôm ở Hà Nội, Tạ Đôn đến
dúi vào tay anh tập thơ "Thời của Thánh
Thần" và nh́n anh với bộ mặt rất nghiêm
trọng: "Có đúng nhà thơ Nguyễn Kỳ Vỹ là
anh trai của Toi không? Người ta đồn hai ông anh
lại là Việt Minh. Tập thơ này hay nhưng sặc
mùi cộng sản".
Trong cái đêm hoảng loạn
trước khi Sài G̣n thất thủ, khi vừa gạt
nước mắt vừa đốt hết những
văn bằng, tài liệu, th́ Vọng vẫn quyết
giữ lại tập thơ của anh trai ḿnh. Đây là bùa
hộ mệnh, là chứng chỉ của t́nh máu mủ
ruột rà.
- Vỹ đi đâu?
Vọng hỏi anh cả Khôi, anh chỉ nói
chú ấy vẫn đang công tác, sức khoẻ b́nh
thường. Đồng chí Chiến Thắng Lợi h́nh
như không muốn nhắc đến Vỹ. Ông trả
lời qua loa và cố t́nh lảng tránh.
Vọng hỏi bà Cử Phúc và Cục.
Cục bảo: "Nghe nói anh ấy đang được
giao một trọng trách đặc biệt". C̣n bà
Cử Phúc chỉ lắc đầu buồn bă: "Mẹ
Khiêm nó bảo nhà con đi công tác nước ngoài dài
hạn. Chẳng biết có đúng không?"
Vỹ đi đâu?
C̣n ba ngày nữa Vọng phải đáp tàu
về Nam, kịp triền khai kế hoạch công tác
của Cục. Anh t́m đến nhà cô giáo Khiêm vào một
buổi chiều se lạnh.
Khiêm không c̣n ở căn pḥng tầng hai
hiệu may Phúc Hoà phố Lương Văn Can nữa.
Hỏi thăm măi, người ta mới chỉ cho Vọng
căn nhà cấp bốn lợp ngói ta trong ngơ sâu ngoằn
ngoèo, sau một cái chợ cóc ngập ngụa đầy rác
và nồng nặc mùi cống rănh.
Một bà cụ tóc bạc trắng mặc
chiếc áo bông Tàu màu mận chín đă sờn ngồi
trước cửa ngôi nhà có một khoảng sân hẹp
đang lúi húi ngồi chẻ rau muống. Những sợi
rau muống chẻ rơi xuống chiếc chậu thau
nước, cuộn lại, xoắn vào nhau như những
bối ḅng bong.
- Dạ thưa cụ, cho cháu hỏi nhà
chị Khiêm… - Vọng đợi măi, không thấy bà cụ
ngẩng lên, đành dè dặt hỏi.
Bà già chậm răi ngước cặp kính
trắng nh́n khách.
- Phải đấy. Cháu Khiêm đi dạy
học. Mời ông vào trong nhà. Tôi là mẹ cháu Khiêm.
Lần đầu tiên Vọng gặp bà Ba
Yên nên anh không hề biết bà Phan Thị Hà Yên, chủ
nhiệm trường tư thục Đất Việt ngày
nào, giờ đă thành một bà già mắt mờ, tóc
bạc.
Trong kh́ bà Ba Yên sờ soạng t́m ấm
tích pha trà, Vọng ṭ ṃ nh́n quanh căn pḥng. Đập vào
mắt anh là tấm bài vị mới trên chiếc tủ
đứng kê làm ban thờ. Trên đó, một b́nh hoa
huệ tươi nguyên như vừa ngắt từ ngoài
vườn. Trước bát hương đang leo lét ba cây
nhang nhả khói, là ảnh một anh bộ đội
chừng hai mươi tuổi, rất đẹp trai,
đôi mắt trong veo, ve áo lấp lánh một ngôi sao binh nh́.
Linh tính như báo cho Vọng biết,
căn pḥng vừa có một đám tang.
- Dạ thưa cụ, anh bộ
đội nhà ta…
Vọng chưa kịp hỏi hết câu,
bà Ba Yên đà sùi sụt:
- Cháu Khánh, con trai tôi, em cô Khiêm đấy
ông ạ. Tôi mới nhận giấy báo tử cháu
mười ngày nay… Cháu hy sinh ở thành cổ Quảng
Trị. Cho đến giờ vẫn không t́m thấy xác…
Vọng xin phép thắp một nén nhang.
- Dạ, con là Vọng, em trai anh hai Vỹ.
Con không biết nhà ta mới có chuyện buồn nên không có
được một chút hương hoa…
- Tôi có nghe cháu Khiêm nhắc nhiều về
cậu. Cậu Vọng thật diễm phúc, có đi có
về. Chứ em Khánh th́ thật tội nghiệp…
Câu chuyện của người mẹ
như một vết thương tháo vộí băng,
tứa máu ṛng ṛng.
***
Đó là năm giặc Mỹ leo thang
bắn phá miền Bắc ác liệt. Nông trường Quan
Chi, nằm khuất sau dăy núi Tam Đảo, trở thành
mục tiêu của từng đàn máy bay phản lực.
Hội trường Nông trường bộ biến thành
những hố bom sâu hoắm. Ngay sau trận bắn phá, ba
mươi tám lá đơn t́nh nguyện viết bằng máu
gửi lên tỉnh đội. Trừ bốn nữ và ba nam
yếu sức khoẻ, ba mươi mốt chàng trai Hà
Nội ở nông trường Quan Chi cùng lên
đường nhập ngũ một ngày. Họ
được phiên chế vào đại đội t́nh
nguyện Thủ đô, huấn luyện cấp tốc
để chi viện cho mặt trận Đường
Chín. Trong số những người trai Hà Nội ấy,
có Đào Phan Khánh, Lê Đoàn, Hoàng Họp, Nguyễn Văn
Nức…
Đào Phan Khánh được tranh thủ
về thăm mẹ hai ngày. Anh thương mẹ tới
mức, về nơi sơ tán, cả buổi chỉ
đứng núp sau bụi tre lên nh́n mẹ. Giáp mặt
mẹ rồi, nh́n thấy gương mặt xiết bao
thân yêu máu thịt, nh́n thấy từng sợi tóc mai
chớm bạc của mẹ mà chỉ thầm nuốt
nước mắt, không dám gặp.
- Chị Khiêm ơi, hay em viết lá thư
tạ lỗi, khi em đi rồi chị hăy đưa cho
mợ - Khánh cùng cô người yêu Vơ Thu Hạnh đến
năn nỉ chị gái - Em chỉ lo gặp mợ,
hoặc là em không đủ sức ra đi, hoặc là khi
biết tin em ra mặt trận, mợ sẽ quỵ
mất.
Khiêm nhất định không chịu.
- Em phải gặp mợ. Nếu em t́nh
nguyện ra trận th́ chị và anh Vỹ sẽ cố t́m
cách an ủi mợ. Em đi chuyến này sinh tử bất
kỳ, không thể coi thường…
Hai mẹ con gặp nhau trong nước
mắt. Nhưng bà Ba Yên không ngă gục. Bà mua gà, gạo
nếp cái hoạ vàng, đồ xôi gà ép con ăn rồi gói
vào ba lô bắt Khánh mang theo. "Nước có giặc, tài
trai phải đi cứu nước. Nhà ḿnh là phần
tử bị ghi sổ đen v́ có người di cư vào
Nam mà con cũng được cấp trên tin tưởng
cho ra mặt trận, âu cũng là đồi hoạ lấy
phúc… Mợ chỉ mong con chân cứng đá mềm, cầu
Trời Phật phù hộ cho con tránh khói mũi tên ḥn
đạn". Lời dặn của mẹ, là hành trang
theo Khánh lên đường.
Những ngày Khánh luyện tập ở Phú
B́nh, ở Trung Dă, cứ hai tuần bà Ba Yên lại mang
ruốc thịt, ruốc cá, thịt kho mặn, muối
rang, đường sữa lên thăm con một lần. Bà
đi bằng đủ mọi phương tiện. Tàu
hoả, xe khách, xe tải, thậm chí cuốc bộ hàng
chục cây số. Thỉnh thoảng Hạnh
được nghỉ học, hai mẹ con lai nhau bằng
xe đạp. Mỗi lần thấy mẹ lên thăm, anh
em cùng đơn vị lại trêu Khánh: "Em Chă ơi,
mợ lại mang sữa lên cho em bú tí ḱa…". Thấy các
bạn trêu chọc dữ quá có lần Khánh gắt với
mẹ: "Thôi, mợ đừng lên nữa. Con lớn
rồi, đâu c̣n là đứa trẻ. Mợ cứ đi
như thế này th́ ốm mất"…
Ngày Khánh giă từ Hà Nội vào chiến
trường, đơn vị tập kết ở ga Giáp
Bát, sau đó chuyển quân bằng tàu hoả. Hạnh
đến báo tin, bà Ba Yên vơ vội mấy bộ
quần áo cho vào túi xách, giắt theo tất cả tiền
vàng rồi bắt Hạnh đưa ra ga tàu.
Con tàu ra mặt trận thờ hồng
hộc, chuyền bánh ken két trên đường ray trong
đêm trăng suông. Hạnh vứt xe đạp bên một
nhà kho, vừa chạy theo đoàn tàu vừa réo tên Khánh
gọi khản cổ. Bà Ba Yên vấp ngă cạnh một
đống đá. Một anh lính nhảy vội xuống
bế bà ra xa đường ray rồi hối hả
chạy, bám lấy cửa toa đu người lên.
- Em đưa mẹ về đi. Sáng mai
bọn anh cho thằng Khánh nó về với mẹ…
- Gắng ở nhà mà nuôi con… Mọi tiêu
chuẩn chiến trường anh đă để lại
nhà rồi. Hôn cái nào…Thương quá…
- Mẹ ơi, chúng con tạm biệt
mẹ. Đuổi hết giặc Mỹ, chúng con sẽ
về…
Đoàn tàu ́ ạch như con cuốn
chiếu khổng lồ trườn về phía những
chớp lửa cuối trời.
Một tháng sau, nghe tin Khánh đang đóng
quân ở phía bắc cầu Hàm Rồng, bà Ba Yên lại
khăn gói lên đường. Lần này bà rủ thêm hai bà
bạn có con cùng đơn vị với Khánh. Ba
người đàn bà lẽo đẽo theo con đến
tận Vinh, khi đại đội tân binh Hà Nội
bỏ đường quốc lộ, theo xe ngược
Tân Kỳ, hoà vào ḍng người xe trên đường ṃn Hồ
Chí Minh, th́ họ mới trở về.
Những năm tháng chờ đợi
của người mẹ dài dằng dặc. Chi trong
mấy tháng, tóc bà Ba Yên đă trắng đầu.
Trường cấp một Thiền Quang, nơi có gian pḥng
của hai mẹ con ở tầng sát mái bị bom Mỹ
đánh sạt nóc. Khiêm đón mẹ về ở cùng.
Rồi chị nhường căn gác hai hiệu may Phúc Hoà
cho cửa hàng mậu dịch, chuyển về ở trong
ngơ hẻm. Mấy năm đầu, khi Hạnh c̣n học
nốt những năm cuối trường Đại
học Y, cô thường tranh thủ từ nơi sơ tán
về chăm sóc mẹ. Nhưng rồi đến
lượt bác sĩ Hạnh cũng xung phong ra hoả
tuyến. Hạnh âm ỉ một mong ước sẽ
được gặp Khánh nơi chiến trường.
Ba mươi mốt chàng trai Hà Nội
của nông trường Quan Chi nhập ngũ ngày ấy,
sau năm 1975 chỉ có ba người trở về.
Lê Đoàn, bạn thân của Khánh, là
một trong ba người may mắn đó. Anh mang về
cho mẹ Khánh hai tấm ảnh đă ố vàng, kẹp
trong một túi ni nông nhỏ. Đó là ảnh bà Ba Yên và
ảnh Vơ Thu Hạnh. Đoàn bảo, trước khi
vượt sông Thạch Hăn vào chi viện cho thành cổ
Quảng Trị, Khánh đưa Đoàn giữ hộ hai
tấm ảnh này, hẹn khi về sẽ lấy lại.
Không ngờ đó là chuyến đi cuối cùng của
Khánh…
- Cậu có nh́n thấy tấm ảnh
nhỏ ở góc tấm ánh cháu Khánh trên ban thờ kia không? -
Bà Ba Yên đứng dậy, Vọng cũng đứng lên,
cùng đến bên ban thờ - Đây là ảnh cháu Vơ Thu
Hạnh, vợ chưa cưới của Khánh, do anh
Đoàn mang từ mặt trận về…
Vọng nh́n người con gái trong ánh và
chợt thấy cô hao bao giống Miên thời thiếu
nữ. Cũng đôi mắt trong veo, mơ mộng. H́nh
như tất cả những cô gái đang yêu đều có
ánh nh́n như thế.
- Cháu Hạnh sau khi đỗ trường
Y, cứ một mực đ̣i đi chiến trường.
Cháu bảo tôi: "Con vào với anh Khánh mẹ ạ.
Nhất định chúng con sẽ gặp nhau trong ấy. Ai
ngờ đó cũng là lần tôi gặp Hạnh cuối
cùng. Đoàn bác sĩ quân y của cháu vào khu Năm, cũng
là nơi quê cha Quảng Ngăi. Cháu Hạnh đă hy sinh khi
đang cấp cứu các thương binh trong một
căn hầm dă chiến…
Vọng thắp thêm ba nén nhang và
đứng lặng trong nỗi đau những giọt
nước mắt của người mẹ đang lan
chảy sang ḿnh.
***
Có tiếng lao xao ngoài ngơ. Nhà văn Châu Hà
vừa bấm c̣i xe vừa nói oang oang:
- Có khách nào đến thăm nhà ḿnh
phải không mẹ Yên ơi?
Cô giáo Khiêm dắt xe đạp đi sau.
Châu Hà lai thằng Phong trên chiếc Honda 67 nổ oạch
oạch vào nhà. Vọng quay ra, mắt hướng về
phía người đàn bà gầy mảnh, nhưng vẻ
đài các đoan trang của nàng khiến anh biết đó
là Khiêm.
- Dạ chị, em chào chị. Em là
Vọng…
- Trời ơi, chú Vọng! Tôi cứ
ngờ ngợ từ ngoài ngơ. Phong, con chào chú đi. Chú
Vọng em ruột của bố từ Sài G̣n ra đó…
Vọng ṿng tay ôm xiết thằng cháu
ruột, cảm động trào nước mắt.
Thằng Phong đang học lớp mẫu giáo lớn.
Bốn tuổi, nhưng c̣i cọc như đứa lên ba.
- Cháu giống anh Vỹ như hai giọt
nước chị ạ.
- Cháu là Nguyễn Kỳ Phong. Cháu gái chú, là Nguyễn Trinh
Mai đi học cũng sắp về. C̣n đây là nhà
văn Châu Hà, tức Đà Giang, một người rất
nổi tiếng, bạn chí thân của anh Vỹ nhà tôi…
Không khí gia đ́nh bỗng trở nên ấm cúng thân
mật. Bà Ba Yên lẳng lặng xuống bếp sắp
cơm. Khiêm nói nhỏ với Châu Hà nhờ tiếp Vọng
rồi lấy xe đạp ra chợ mua thức ăn.
Giờ th́ Châu Hà lại trở thành nhà văn Đà Giang
thuốc lào của ngày xưa. Anh kéo từ trong túi xà
cột ra chiếc điếu cày bé xíu nạp thuốc rít
ṣng sọc.
- Ông Vọng không biết tôi, nhưng tôi th́ biết quá rơ
ông, biết từ những ngày đầu vào tiếp
quản Sài g̣n. - Châu Hà muốn chủ động xoá đi
những mặc cảm ở Vọng, liền thao thao
một hồi - Thấy tên ông trong ban lănh đạo
Tổng Cục Kiều lộ, tôi nghĩ bét ra ông này
cũng phải tập trung cải tạo ba năm. Phụ
tá giám đốc Nha kế hoạch, tức là phó giám
đốc, có đúng không? Ở Bộ giao thông Công chánh, Nha
kế hoạch Tổng cục kiều lộ là nơi
quyền sinh quyền sát. Ông hàm tương đương
với tỉnh trưởng, thuộc loại nguỵ
quyền chóp bu. Tôi nói với ông Văn Quyền bạn tôi,
khi anh Lợi sai đi t́m ông: "May ra đồng chí
Chiến Thắng Lợi thương t́nh anh em máu mủ
mới cứu được kỹ sư công chánh
Nguyễn Kỳ Vọng khỏi bị đi tù. Tội ông
này là nối giáo cho giặc. Ta phá cầu đường
th́ ông ấy bắc cầu lại sửa đường
lại cho địch đánh ta. Bây giờ gặp ông ở
đây, không bị tù đày, lại được
trọng dụng cho làm cán bộ Cục cầu
đường th́ đúng là chỉ có đồng chí
Chiến Thắng Lợi mới đổi đen thành
trắng, đáo tội thành công thế này được.
- Dạ, cũng nhờ hồng phúc họ Nguyễn
Kỳ nhà tôi, nhờ công lao của anh cả Khôi…
- Ông Chiến Thắng Lợi muốn cứu ai th́
người đó dẫu có tội tày đ́nh vẫn
trắng án như thường. Chỉ riêng thằng Vỹ
bạn tôi là ông ấy ghét. Ghét đến muốn xúc
đất đổ đi. Lạ thế. Anh em với nhau
mà như mặt giăng mặt giời, thậm chí c̣n
như quân thù quân hằn - Châu Hà thừ người, sau
một mồi khói thuốc, không hiểu v́ say thuốc hay
v́ chuyện ǵ mà hai khoé mắt anh bỗng rỉ
nước - Tôi vừa lên thăm Vỹ. Thương nó
quá. Nó mắc bệnh phù thũng và người cứ
ngơ ngẩn như nhiễm chứng tâm thần…
Đang ngồi, Vọng bỗng nhỏm dậy, nh́n Châu
Hà ngơ ngác.
- Dạ, sao bảo anh Vỹ tôi đi công tác đặc
biệt nước ngoài? Anh vừa nói lên thăm anh Vỹ
ở đâu?
Đến lượt Châu Hà nh́n Vọng tṛn mắt kinh
ngạc:
- Hoá ra ông chưa biết ǵ? Ông không biết anh Nguyễn
Kỳ Vỹ của ông đi đâu à? Trời ơi, tôi
tưởng đồng chí Chiến Thắng Lợi
phải nói với ông chuyện này từ lâu rồi chứ?
Ông Lợi bảo với ông là thằng Vỹ nó đi công
tác nước ngoài à?
- Dạ không. Mẹ tôi và chú Cục nói thế.
Châu Hà ṿ nhàu mái tóc. Tưởng như anh muốn dứt
phăng mớ tóc thưa thớt trên vầng trán đang hói
dần.
- Lẽ ra tôi không nên nói với ông câu chuyện này.
Thằng Vỹ bạn tôi nó hay nói thế nào nhỉ.
Phải rồi. Đời không đáng cái tổ tŕ.
Một cái tổ trĩ th́ không bao giờ được
phô ra trước quan khách. Chính tôi cũng vô cùng kinh ngạc
và đau xót khi vừa từ chiến trường ra
liền nhận được tin thằng Vỹ bị…
- Ḱa, anh Châu Hà, đừng nói với chú ấy…
Tiếng Khiêm bỗng cắt ngang câu chuyện. Mặt
Khiêm xanh mét, như không c̣n giọt máu. Chị đánh rơi
chiếc túi đi chợ, làm mấy b́a đậu phụ
vỡ tung ra, trắng xoá trên nền nhà.
- Đành phải cho ông ấy nh́n rơ một sự
thật - Giọng Châu Hà méo xệch - Tôi sẽ kể cho
cả nhà nghe tôi vừa lên gặp thằng Vỹ như
thế nào. Phải bằng mọi cách cứu nó ra khỏi
trại cải tạo. Ông Chiến Thắng Lợi không làm
th́ tôi làm. Tôi sẵn sàng tặng lại cho Vỹ tấm
huân chương Thành Đồng và mấy tấm huân
chương Giải Phóng của tôi. Cả mấy cuốn
tiểu thuyết được giải thưởng
Văn học Giải phóng nữa. Phải cứu nó,
kẻo nó chết th́ uổng…
Châu Hà đấm ngực thùm thụp và khóc nấc lên.